Trước thời khắc lịch sử: vinh quang sẽ "đổi màu" với bóng đá Việt Nam
Giấc mơ quán quân AFF Cup dài đằng đẵng kéo dài 10 năm của bóng đá Việt Nam đang ở gần hơn bao giờ hết. Sau thành công vượt bậc trong năm 2018, đội bóng của HLV Park Hang Seo đang đứng trước thời điểm lịch sử. Đã đến lúc, lứa thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam "ngẩng đầu" đón nhận niềm vui. Liệu chăng, quang vinh có "đổi màu"?
Đỉnh quang vinh thỉnh thoảng ở ngay trước mắt nhưng trong những năm qua, bóng đá Việt Nam chưa bao giờ với tới. Trong "trận chiến" phủ đầy tuyết ở Thường Châu, chúng ta rơi lệ dù từng ở rất gần "thiên đường". Lứa đời vàng của thầy Park là lứa dám chơi, dám thất bại, dám bước qua nó… Giờ đây, khi đã rơi quá nhiều nước mắt, chúng ta đã đến lúc "ngẩng đầu" đón nhận niềm vui…
Nền bóng đá hồi sinh trên đôi chân của đời vàng
Có những "cái chết" để "ươm mầm" cho sự sống. Phải đi qua "đêm dài", người ta mới tìm thấy "ánh sáng của rạng đông". Bóng đá Việt Nam đã từng sống trong những ngày tháng u tối như vậy. Nhưng giờ đây, chúng ta đang tận hưởng không khí của "sự sống", trong "ánh bình minh" tràn ngập.
Bóng đá Việt Nam hồi sinh trên đôi chân của thế hệ vàng
Người viết từng có mặt trên sân Mỹ Đình trong trận đấu giữa Việt Nam và Iraq vào năm 2015 (vòng loại World Cup 2018). Nhưng ở thời khắc ấy, "pháo đài" Mỹ Đình "nguội tanh nguội ngắt". Chỉ có khoảng 1.000 người chứng kiến trận đấu ấy. Nên nhớ, đó là trận đấu mà chúng ta suýt thắng cường quốc bóng đá ở châu Á.
"hồ nghi" - đó là tâm trạng của nhiều người Việt Nam từng trải qua. Sau thành công ở AFF Cup 2008, chưa bao giờ, đội tuyển nhà nước nước nhà mang tới niềm tin đủ lớn, để kéo người ngưỡng mộ tới sân. Những "cú ngã" ở bán kết AFF Cup 2014 hay 2016 (sau những sai lầm chết người) lại càng khiến sự hồ nghi đó dâng cao.
Ngược dòng thời gian trở lại năm 2014 (tức trước trận Việt Nam - Iraq 1 năm), cũng trên sân Mỹ Đình, hơn 40.000 CĐV như thể đã khiến "chảo lửa" ấy nổ tung trong trận đấu ở giải… giao hữu giữa U19 Việt Nam và U19 Nhật Bản. Đó là khi người ta thấy "sự sống" bắt đầu được hồi sinh ở giữa "thời điểm bất minh" nhất của bóng đá Việt Nam.
thực tại, những người ái mộ Việt Nam "công bằng" lắm. Từ tận sâu trái tim, họ cảm nhận được cái đẹp và hết mình ủng hộ nó. Thứ ái tình ấy đôi khi phải khiến nhiều người phải hy sinh cả tháng lương (vé chợ đen) chỉ để sở hữu tấm vé theo dõi đội tuyển.
Những giây phút đẹp của U23 Việt Nam ở giải U23 châu Á
Bóng đá Việt Nam đã hồi sinh từ "hạt mầm" ấy. Đó là đời trẻ mà sau này, báo nước ngoài đã gọi là đời vàng của Việt Nam. Để rồi, tới năm 2016, lứa thế hệ U19 ấy đã làm nên điều kỳ diệu khi giành vé tham dự World Cup U20. Đó là lần trước nhất trong lịch sử, bóng đá Việt Nam góp mặt ở giải đấu tầm cỡ thế giới. Đó là vinh hạnh mà ngay cả Thái Lan vẫn chưa một lần đạt tới.
Và rồi, niềm tự hào mang tên Việt Nam lại cất cao ở giải U23 châu Á và Asiad 2018. Bóng đá Việt Nam tựa như bước sang mới, với đầy màu sắc và nhựa sống hơn. đời vàng của chúng ta cũng bởi vậy gây tiếng vang lớn không chỉ ở khu vực châu Á mà còn cả thế giới.
Còn nhớ, nhật báo lớn của Tây Ban Nha, Marca từng gọi đội tuyển Việt Nam là "yếu nhất thế giới". Nhưng sau giải U23 châu Á, tờ báo ấy cũng đã dành những mỹ từ để nói về câu chuyện cổ tích của thầy trò HLV Park Hang Seo ở Trung Quốc.
Nỗi đau khôn tả trong "trận chiến" Thường Châu
Trong trang sử hào hùng của bóng đá Việt Nam, "trận chiến Thường Châu" (tức trận chung kết U23 châu Á 2018) sẽ mãi lưu danh. Nhưng đó là kỷ niệm vừa đẹp, vừa buồn. Trong ngày tuyết rơi phủ trắng Thường Châu, người ta đã thấy những trái tim anh dũng, những trái tim chống chọi hết mình vì màu cờ sắc áo dân tộc.
Hình ảnh tuyệt đẹp của U23 Việt Nam trong "trận chiến tuyết" ở Thường Châu
Người mến mộ sẽ còn nhớ mãi hình ảnh các đồng đội cào tuyết cho Quang Hải thực hành cú đá phạt. Đó là còn là hình ảnh chẳng thể phai nhòa, khi các chiến binh của chúng ta cùng nhau ăn mừng bàn thắng của Quang Hải. Màu đỏ của sắc áo - màu quật cường của dân tộc Việt Nam - hòa cùng màu trắng của tuyết, tạo nên bức tranh "đẹp chưa từng thấy".
Nhưng trong trang sử ấy, người ta còn thấy những giọt nước mắt, những đôi chân ngã quỵ vì nỗi đau. Bàn thắng ở phút 119 của U23 Uzbekistan như định mệnh, khiến cho những giấc mơ của người Việt Nam vỡ vạc. Chưa bao giờ, chúng ta ở gần đỉnh quang vinh ở giải đấu cấp châu lục tới vậy nhưng đáng tiếc, nó… vẫn chỉ là giấc mơ.
Như san sớt của Xuân Trường trong buổi giao lưu trực tuyến với báo Dân Trí hồi tháng 1: "Cả đội không hề ngại phải thi đấu dưới trời mưa tuyết. Toàn đội hiểu rằng cần phải chũm hết mình và không được phép đổ tại cho hoàn cảnh".
Phải dìm rằng, thế hệ "mầm ươm" của Xuân Trường, Công Phượng, Quang Hải là thế hệ quật cường và kiên cường. Trước giải đấu, chẳng ai có thể tưởng tượng ra được họ có thể lọt sâu tới vậy. Những chiến thắng trước U23 Australia, U23 Iraq, U23 Qatar (đặc biệt là 2 trận thắng U23 Iraq, U23 Qatar ở loạt sút luân lưu) đã minh chứng cho điều ấy. Chẳng có điều gì khiến họ phải sợ hãi, chùn bước.
Nhìn lại trận chung kết giải U23 châu Á giữa U23 Việt Nam và U23 Uzbeskitan (nguồn: VTV)
Bởi lẽ đó, cơn mưa tuyết ở Thường Châu chỉ tô điểm thêm cho sự kiên cường ấy. Với điều kiện hà khắc như vậy, họ đã thi đấu kiên cường trong 120 phút trước U23 Uzbekistan quả thật là điều kỳ diệu. Ai cũng hiểu, những đôi chân ấy đã mỏi mệt nhưng người ta lại không thấy dấu hiệu nào trên gương mặt của các cầu thủ.
Hình ảnh bi tráng rút cục ở Thường Châu, đó là khi Duy Mạnh cắm lá quốc kỳ Việt Nam trên tuyết. Người ta đã phát khóc khi thấy Duy Mạnh lặng lẽ cúi đầu trước lá quốc kỳ ấy trước khi rời khỏi sân vận động. Cũng như những chiến binh Việt Nam, lá cờ ấy vẫn tung bay bất chấp thời tiết hà khắc.
Và thật may mắn cho bóng đá Việt Nam, nỗi đau ấy chẳng thể dập tắt thế hệ vàng. Sau đó, họ đã xuất sắc lọt vào bán kết Asiad 2018. Và giờ đây, họ lại hiên ngang bước vào trận chung kết AFF Cup 2018 với hy vọng làm nên lịch sử.
vẻ vang "đổi màu" với bóng đá Việt Nam?
Có Thực tế rằng, lịch sử chỉ lưu danh những người thắng lợi. Bóng đá thế giới từng chứng kiến Hungary "san bằng tuốt luốt" ở thập niên 50 thế kỷ trước nhưng rồi, mọi thứ gần như bị xóa sạch chỉ sau đúng 1 thất bại đớn đau trước Tây Đức trong trận chung kết World Cup 1954. Bóng đá Hà Lan mãi chỉ mang vẻ đẹp của kẻ thất bại khi chưa từng lên ngôi ở World Cup. Hay như Messi mãi vẫn chỉ là "kẻ về nhì" sau Maradona (với dân tộc Argentina) ngay cả khi anh đã phụ trách đội tuyển Argentina giành ngôi á quân World Cup 2014
Đã đến lúc đội tuyển Việt Nam đổi màu tấm huy chương
Trong lịch sử vàng của bóng đá Việt Nam, đời của Hồng Sơn, Huỳnh Đức vẫn được xem là thế hệ vàng. Nhưng "chất vàng ròng" ấy vẫn bị quên lãng khi người ta nhắc tới lịch sử của AFF Cup. Thất bại trong trận chung kết Tiger Cup 1998 đã khiến họ đánh mất quá nhiều. Ở chiều trái lại, Công Vinh vẫn được báo nước ngoài nhắc tới như huyền thoại của bóng đá Việt Nam nhờ cú đánh đầu định mệnh mang về chức quán quân AFF Cup 2018.
Lịch sử đôi khi "phũ phàng" như vậy. Cũng như khi lứa của Xuân Trường, Công Phượng, Quang Hải… thất bại ở Thường Châu. Nhiều năm sau này, lịch sử (hay những tờ báo nước ngoài) sẽ lãng quên chiến tích lẫy lừng của họ, ngay cả khi họ đã mang về vẻ vang cho dân tộc. vẻ vang nhiều khi chỉ được ghi nhận bằng… tấm huy chương vàng. Còn lại, nó có thể trôi vào hư vô.
bữa nay, lứa thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam đang đứng ở rất gần "màu vàng" mà họ cũng như 90 triệu con tim Việt Nam vẫn hằng mong ước. 90 phút ở Mỹ Đình chưa bao giờ dài tới vậy. Bởi lẽ, những người Việt Nam đã chờ 10 năm để chứng kiến khoảnh khắc quang vinh ấy.
Video lăng xê trận chung kết lượt về AFF Cup 2018 giữa Việt Nam và Malaysia của đài SBS
Trong buổi họp báo bữa qua, HLV Park Hang Seo đã ngồi ngay cạnh chiếc cúp vàng AFF Cup 2018. Ống kính máy quay đã phát hiện ra ông liên tục "liếc" chiếc cúp ấy. Rõ ràng, ông cũng như các cầu thủ đang thực sự "thèm" vinh quang. Đó sẽ là quang vinh "màu vàng" chứ không đượm buồm như ở Thường Châu.
HLV Park Hang Seo từng nhắn nhủ học trò: "Chúng ta đã nắm khôn cùng, vì sao phải cúi đầu". Có lẽ, đây là thời khắc hạp để lứa học sinh của ông "ngẩng đầu" đón nhận vinh quang.
Bỏ lại sau lưng quá nhiều nỗi đau và giọt nước mắt, họ xứng đáng được ghi nhận bằng một danh hiệu. Chưa bao giờ, nhịp lớn như thời điểm này. Nhưng thử thách rút cuộc luôn cam go. 90 phút sắp tới sẽ là thời khắc mà những chiến binh Việt Nam cần tập hợp cao độ và giữ bầu nhiệt huyết, ý chí chiến thắng.
TIẾN LÊN VIỆT NAM!
H.Long
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét