Buông bỏ, nắm bắt cuộc sống càng đơn giản thì càng dễ có được hạnh phúc.
- 30-11-2018 Sau 30 tuổi: Bạn phải nhận “thế giới này quá thực dụng” và sự thực luôn...
- 30-11-2018 "Người trẻ từ 20-25 tuổi nên tiếp cận càng nhiều với sức ép công việc càng tốt"
- 29-11-2018 27 tuổi một lần nữa tôi thất nghiệp, hoang mang giữa đời: Hệ quả của tuổi xanh...
01
Tuần trước tôi giúp một người bạn chuyển nhà, dù rằng cô ấy sống ở đó một mình, nhưng đồ chuyển đi lại đến tận 3 xe tải. Thấy vậy nên tôi mới bảo cô ấy: "Cậu có nhiều đồ như vậy? Thế có dùng được hết không?"
Cô bạn đáp: "Cậu còn không biết tính tôi sao, một giáo đồ cuồng mua sắm như tôi, thích cái gì thì cứ mua về thôi, nếu không dùng thì cứ để trong kho."
Tôi nhìn quanh bốn phía, quả thật đúng là như vậy, có nhiều xống áo vẫn còn đóng gói, bao bì, dán nhãn mác như vừa mới mua, có một số thứ là người giao hàng mới giao gần đây, cũng có một số thứ đã được mua từ mấy năm trước.
Tôi hỏi cô ấy tại sao không vứt hết đám đồ cũ đó đi, cô ấy đáp rằng do cảm thấy sau này còn có thể dùng đến.
Người bạn này của tôi trong cuộc sống và công việc, chính là điển hình của một người dềnh dang, cẩu thả, làm việc gì cũng phải làm đi làm lại tận 3, 4 lần mới xong. Cô ấy cũng biết bản thân mình rất không quyết đoán, lại sống kiểu mơ hồ, nhưng không biết phải làm sao để đổi thay mấy tật xấu này.
phê chuẩn lần chuyển nhà, rút cuộc tôi cũng hiểu được "bệnh" cô ấy ở đâu. vì xung quanh cô ấy có quá nhiều người, quá nhiều đồ, quá nhiều việc không cấp thiết, đã vậy bản thân cô ấy lại không phân rõ cái nào nên nhớ cái nào nên quên, không hiểu rõ bản thân cần điều gì, nên mới khiến bản thân luôn sống mơ hồ như vậy.
02
"Mọi việc càng đơn giản càng tốt." Cuộc sống này có quá nhiều thị phi, quá nhiều thứ hỗn độn, phức tạp, vì thế đừng thế phức tạp hóa vấn đề làm gì, truy vấn sự đơn giản mới là hạnh phúc thật sự.
Tôi đã từng xem một bộ phim điện ảnh, nhân vật nữ chính có tính cách giống y người bạn của tôi, cái gì thích cũng mua về, nhà đầy ắp đồ vật, thậm chí khách đến còn không có chỗ để ngồi. Sau đó nơi cô ấy ở xảy ra một trận địa chấn, trốn trong nhà tuy an toàn, nhưng cô ấy rất khát nước, khổ nỗi những đồ vật bừa trong nhà đã bị ngã và đổ nát khắp nơi, khiến cô ấy chẳng thể lấy được chai nước mà cô ấy cần.
Sau trận địa chấn, nhà cô ấy chuyển đi nơi khác, chỉ có thể lấy đi một ít đồ mang theo. Nhìn túi hành lý nhỏ nhắn của mình, mẹ của nữ nhân vật chính thở dài: "Hóa ra đồ chúng ta cần lại ít như vậy."
Từ đó, nhà cô ấy luôn theo đuổi cuộc sống đơn giản với những nguyên tắc: "Không mua thứ không cần thiết, vứt bỏ thứ không dùng, tập bỏ tính thú nhận cuồng mua sắm. "
Cô gái kia đã rất bền chí làm theo: vứt đồ không dùng, chỉ giữ lại đồ cần thiết. Ngoài ra còn mở rộng luật lệ này cho công việc của mình. Những việc không quan trọng hoặc không liên tưởng không cần nạm giải quyết, những người chuyên gây thị phi, sân si với mình thì không cần quan hoài, chỉ để ý đến gia đình và người bên cạnh. Cuộc sống đơn giản như vậy không chỉ không khiến cho nữ nhân vật chính cảm thấy trống vắng, mà ngược lại còn giúp cô ấy hạnh phúc và sống ấm no hơn.
Trong cuốn sách "Walden – một mình sống trong rừng" của tác giả Thoreau có một đoạn như sau: "Mỗi ngày chúng ta đều cố kỉnh vậy hết sức cho cuộc sống, nhưng lại không nhận ra bản thân đã dần mất đi một thứ gì đó trong vô thức. Sự sung túc chỉ giúp chúng ta có thể mua thêm nhiều thứ vật chất tầm thường, nhưng những thứ đồ cần thiết để bồi bổ tâm hồn lại không cần tiền mua nó."
03
Ngoài những thứ đồ thừa thãi, những mối quan hệ không cấp thiết cũng cần được khai trừ.
Mai là viên chức làm việc trong một công ty quảng cáo, cô ấy thường tham gia vào những hoạt động ngoại khóa của công ty. Mỗi lần đi hoạt động, cô ấy thường chụp hình và đăng lên các trang mạng từng lớp để khoe ảnh của mình.
Hôm nay đi ăn cơm cùng vị giám đốc nào, ngày mai đi gặp vị khách hàng nức danh nào, cô ấy đều đăng cả lên mạng tầng lớp. bít tất những người tài hoa, nổi danh đó, cô ấy đều thêm bạn bè và xin cách liên quan. nên thảy mọi người đều biết cô ấy có rất nhiều bạn trên mạng, mối quan hệ giao dịch của cô ấy rất rộng.
Có lần, vì cô ấy phạm lỗi trong công việc, khiến công ty gặp một số rối rắm. Cấp trên của cô ấy đã rất tức giận và ra lệnh cho cô ấy phải có kế hoạch giải quyết vấn đề trong vòng 2 ngày, nếu không cô ấy sẽ bị đuổi việc.
Vì quá lo âu, nên khi vừa trở về bàn làm việc của mình, cô ấy đã ngay tức khắc gọi điện đến những người bạn "tai to mặt lớn" mà cô ấy quen trước đây nhờ viện trợ. Kết quả cô ấy gọi rất nhiều người nhưng chỉ có vài người bắt máy, người thì bảo không quen biết cô, người thì mượn cớ rồi vội cúp máy.
Cô thất vọng khóc lớn. Hóa ra kết duyên nhiều như vậy đến rốt cuộc khi gặp khó khăn mới phát hiện ra, không có ai là bạn bè thật sự để trợ giúp mình.
Thực ra việc kết duyên với những người nức danh, những người có nhiều tiền kia không phải gọi là quá khó, nhưng thật sự quen biết, làm bạn với bạn có thể có bao nhiêu người? Những người càng ưu tú, càng tài ba, lại càng có rất ít bạn bè, họ chỉ có tầm 2 đến 3 người bạn tốt. Đối với họ, "làm phép trừ" trong vòng tròn bạn bè cũng là một điều quan yếu. Họ cần người quan yếu, không cần người thừa thãi.
04
Trong từng lớp hiện tại, mỗi ngày đều có khối thứ mới xuất hiện. Từ hàng hóa, cách thức tiêu khiển, lượng công việc, đến các mối quan hệ xã giao hàng ngày. Chúng khiến bạn trở thành bận rộn hơn, khiến bạn phải chăm chỉ hơn, nhưng cũng khiến bạn trở nên stress hơn.
Bộ não con người như một chiếc lò xo đang bị ép chặt từng ngày và không thể dừng lại. Chúng ta liên tục mua sắm, liên tục tham gia các trò chơi tiêu khiển... nhưng chúng lại khiến chúng ta mất quá nhiều thời kì và sức lực, mà kết quả đem lại cũng không có giá trị to lớn như ta nghĩ.
Đồ mỹ phẩm dù có nhiều cũng có ngày hết hạn, áo xống sớm muộn cũng lỗi thời, ứng dụng điện thoại quá nhiều sẽ làm đầy bộ nhớ, yêu quá lâu cũng có thể dễ gây nhàm...
Chúng ta cứ muốn rất nhiều thứ, mà thứ chúng ta thật sự cần và dùng lại rất ít.
Người thực thụ sáng dạ nên biết chiếu lệ trừ trong cuộc sống của mình: từ bỏ đồ không cấp thiết, từ việc thừa mứa, tự người không cần quan tâm.
Bất luận là cuộc sống hay tình cảm, có bỏ mới có được.
TheoThiên Tuyết
Trí Thức Trẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét