Vừa qua, TAND Hà Nội mở phiên phúc thẩm xét đơn xin sum hiệp của ông Hoành (sĩ quan quân đội về hưu) với người vợ hơn 30 năm chung sống. Tòa cũng xem xét kháng cáo đòi chia nhà, đất của người vợ - bà Lam.
Hai ông bà đều có mặt tại tòa, cả hai con gái và một số người thân cũng tới phiên xử để nghe phán quyết của Hội đồng xét xử phúc án.
Hơn 30 năm trước, qua dắt mối, bà lấy ông - công tác trong quân đội. Cặp vợ chồng trẻ được bố đẻ của bà cho mảnh đất để sinh sống. Lương của hai vợ chồng cũng đủ chi tiêu khi gia đình có tuần tự hai con gái.
Thời gian gần đây, cuộc sống của ông bà có nhiều những bất đồng, xảy ra cãi cọ. Lúc trước các con còn nhỏ, bà nhịn nhục tính kẹo của ông. Khi hai con gái đã trưởng thành, bà kiên tâm ly hôn chồng.
Tại phiên tòa sơ thẩm, xét không còn cứu vãn được cuộc hôn nhân của cặp vợ chồng trung niên này, TAND quận Long Biên đã chấp nhận để bà và ông "đường ai nấy đi".
Có mặt trong phiên phúc thẩm, bà giữ nguyên ý nguyện muốn ly hôn, còn ông mong tòa xem xét để hai vợ chồng sum hiệp. Nhưng diễn biến của phiên phúc án cho thấy, ông không muốn ly dị với bà vì thi bằng lái xe máy có mâu thuẫn về chia đất đai.
"Sao bà bao tay đến mức không muốn đoàn tụ, hai con gái thì đã trưởng thành", chủ tọa hỏi bà ngay phần đầu phiên xử.
Giọng nghẹn ngào, bà cho hay, hơn 30 năm qua đã quá khổ. "Từ trước đến nay, ông ấy tính nết năm xu, một hào với tôi", bà nói. Theo bà, khi hạ bút viết đơn ly hôn đã nghĩ suy rất nhiều, song mối quan hệ không thể cứu vãn.
Năm 2008, bà được xác định mắc di căn ung thư ruột già và điều này rất cần bàn tay chăm nom của chồng. Song, từ ngày về hưu (2009), ông đi làm bảo vệ nhưng lương không đưa cho vợ.
"Không đúng. Tôi có đưa nhưng bà ấy tự ái mà không nhận", ông đáp lại. Song, bà cho hay, cuộc sống khó khăn, chồng không đỡ đần nên dù bệnh tật, một mình bà vẫn phải bươn chải buôn bán, nuôi con lợn để có thêm thu nhập.
Bà nhắc lại chuyện của nhiều năm trước ông nói: "Của tôi, tôi tiêu. Quỳ xuống chân tôi, tôi mới cho bà cầm sổ lương". Lời này của bà miêu tả trước tòa, song ông phủ nhận.
Phiên tòa "nóng" ở phần chia đất đai giữa hai vợ chồng trung niên này. Bà cho hay, đất bố đẻ cho, hai vợ chồng chỉ chung sức xây dựng. Bà muốn được chia hơn hai phần vì còn có các con, ông nhận một phần. Song ông phản đối: "Tôi đề nghị 50-50 và chia dọc nhà chứ chia sớm muộn tôi không đồng ý".
Ông muốn tòa phân xử việc xây nhà bao nhiêu, bán một phần đất bao lăm thì phải làm rõ. "Tôi là người chủ nhà, cộng hết bao nhiêu tôi biết", ông nói. "Như vậy chứng tỏ ông là người rất chi li", tòa cho hay.
"Đằng sau cuộc ly hôn tuốt tuột cũng vì đất đúng không?", tòa hỏi, ông lặng lẽ gật đầu. "Hương hỏa của nhà vợ để lại, sau này con ông hưởng chứ ai", chủ tọa khuyên.
Chủ tọa cũng đọc lại di chúc của người bố vợ việc cho đất là muốn các con cháu tụ họp. "Con người ai cũng có ưu, khuyết điểm, gia đình phải thương yêu nhau, sống phải đạo...", tòa trích nội dung chúc thư. Lúc đó cả ông và bà cùng hai con gái đều lặng im.
"Bà có đồng ý quay lại với ông, để các con cháu có gia đình trọn?", chủ tọa hỏi bà. "Tôi không muốn", bà kiên quyết. Con gái bà nói thêm rằng, mẹ cô vì nhìn quê quán, người thân nên mới chung sống với bố. Hai người đã mâu thuẫn từ rất lâu. Cô nói: "đề nghị tòa cho mẹ cháu ly hôn ngay bây chừ".
Sau khi khuyên giải, coi xét "lý - tình", tòa phúc thẩm vẫn giữ nguyên các quyết định của cấp sơ thẩm, để bà ly hôn chồng.
* Tên nhân vật đã đổi thay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét