ột vài CEO cho rằng, khi các nhà lãnh đạo kể lại những mơ ước xúc động hay thừa nhận họ không biết mình đang làm gì, điều này có thể nuôi dưỡng lòng trung thành và đem đến sự hợp tác của viên chức.
- 23-05-2018 Phá vỡ kỷ lục tồn tại suốt 226 năm, Sàn giao tế chứng khoán New York lần đầu...
- 12-04-2018 Sếp quỹ đầu cơ lớn nhất thế giới lo xảy ra chiến tranh thương nghiệp
- 03-04-2018 Sếp Facebook và Apple “khẩu chiến” giữa khủng hoảng bảo mật dữ liệu
viên chức và cả nhà đầu tư của Jessica Mah biết tỉ mỉ tình trường của cô, những lần cãi nhau với mẹ và cả lần "cho chó ăn chè" ở lễ hội Burning Man
Cô Mah, Giám đốc Điều hành inDinero Inc., một công ty chuyên về phần mềm kiểm toán đặt tại San Francisco tự hỏi: "Có gì mà tôi chưa kể không nhỉ?"
Khi cô kể chuyện bất cẩn khi lái tàu bay, một vài nhà đầu tư đã yêu cầu cô nâng mức bảo hiểm nhân thọ. Cô từng treo thưởng 100,000 đô la Mỹ cho bất kì viên chức nào giúp cô kiếm được một tấm chồng.
Các CEO từ lâu đã gắn liền với vẻ tự tin, rao giảng về những thành tựu của họ và giữ kín những nỗi bất an, những lần vấp ngã, và những lần thổn thức cho riêng mình. Nhưng giờ đây, ở vài công ty, hình ảnh một vị sếp hoàn hảo đang dần phai mờ vì họ nhận ra phơi bày tuốt luốt mọi thứ – kể cả mặt xấu – thỉnh thoảng có lợi cho việc kinh doanh.
Cô Mah tin rằng: Mọi người yêu mến bạn khi họ cảm thấy họ hiểu bạn, và việc đề cập đến các rối rắm trong kinh doanh giúp các nhà đầu tư tránh khỏi những kì vọng quá trớn.
Cô cũng nói: "Tôi không "sống ảo". Nếu họ nghĩ rằng họ hiểu tôi, họ sẽ đầu tư nhiều hơn và mang đến cho tôi nhiều mối làm ăn hơn."
Văn phòng của Jessica Mah bày rất nhiều ảnh chụp cùng gia đình và bạn bè. ẢNH: CHRISTIE HEMM KLOK – THỜI BÁO PHỐ WALL
Khi James Rhee tiếp quản Ashley Stewart, một thương hiệu quần áo ngoại cỡ, anh đã hội tụ các viên chức tại hội sở chính ở Secaucus, New Jersey, và bảo họ rằng anh là "người có ít khả năng điều hành công ty nhất".
Anh Rhee kể lại, lời huých này vừa gây sốc vừa làm các nhân viên lo ngại. Phản ứng của họ ngay lúc đó chính là: "Đây chính là người được kì vọng sẽ cứu chúng ta trong thời đoạn khó khăn này sao?"
Kinh nghiệm làm việc của Rhee gồm tự sáng lập một công ty đầu tư và tham gia quản lý Meow Mix, một thương hiệu thức ăn cho mèo, nhưng quờ kinh nghiệm về bán sỉ chỉ là làm bồi bàn thời đi học. Anh đã yêu cầu các viên chức giúp mình học cách kinh dinh, ở thời khắc đó, công ty đang trên bờ vực phá sản.
Anh còn thú một nỗi sợ khác: sự cô đơn. Gia đình anh vẫn ở Massachusetts trong khi anh làm việc gần như cả tuần ở một bang khác.
chủ toạ HĐQT kiêm tổng giám đốc của Ashley Stewart, James Rhee, đề nghị các viên chức giúp anh học cách kinh dinh. ẢNH: LARS NIKI/GETTY
Aretha Blake, một nhân viên mua hàng của Ashley Stewart, nói rằng sự cởi mở của Rhee đã xúc tiến cô đấu nắm và học hỏi những điều mới. Cô đã làm việc nhiều hơn với bộ phận marketing và bắt tay vào điều hành những dự án mới, bao gồm cả mảng váy dự tiệc. Ý tưởng về y phục dự tiệc đã thất bại, nhưng điều này lại tạo một cú hích cho các sản phẩm ngoại cỡ dành cho giới trẻ. Để phát triển thị trường mới này, Ashley Stewart đã xây dựng hình thức kinh dinh qua mạng mà nay đã thu về lợi nhuận.
Cô Blake nói: "Anh ấy để chúng tôi tự do giãi bày ý kiến. Điều này giúp tôi nảy ra nhiều ý tưởng hơn."
một vài CEO cho rằng, khi các nhà lãnh đạo kể lại những ước mơ xúc động hay dấn họ không biết mình đang làm gì, điều này có thể nuôi dưỡng lòng kề và đem đến sự hiệp tác của nhân viên.
Nhưng không phải ai cũng muốn làm việc cho một ông chủ chia sẻ quá nhiều. Ở một thời đại đề cao sự nhạy cảm và quan hoài đến ứng xử nơi công sở, một vài lãnh đạo có khuynh hướng ít san sẻ hơn.
Sydney Finkelstein, giáo sư chuyên ngành quản lý ở Trường Kinh doang Tuck thuộc ĐH Darthmouth, chuyên nghiên cứu về các Giám đốc Điều hành, cho hay, đã từ lâu, các CEO ở các lĩnh vực được kì vọng có thể giải quyết mọi vấn đề cũng như tránh miêu tả bất kì sự yếu đuối nào.
Ông ấy nói: "Quyền lực từng được xem là một ưu điểm mà chỉ các CEO mới có."
Rất nhiều các nhà quản lý cấp cao vẫn giữ những lề thói lãnh đạo xưa cũ. Ông Finkelstein cho rằng: "Với phần đông CEO, kể cả khi có lòng trắc ẩn, họ cũng không muốn từ quyền lực." Nhưng kể cả ở những vị trí cao nhất của các công ty truyền thống, có một sự thật là các nhà đầu tư thiên về hoạt động từng lớp đang buộc các lãnh đạo phải cởi mở hơn.
Brené Brown, giáo sư Đại học Houston, người có một bài diễn thuyết cho Ted Talk về sức mạnh của sự yếu đuối, thu hút 34 triệu lượt xem, cho rằng các nhà lãnh đạo cần xác định rõ vì sao họ san sớt những thông tin cá nhân chủ nghĩa này.
Trong các cuốn sách cũng như bài giảng của mình, Bà Brown khuyến khích liều lĩnh biểu thị xúc cảm như một cách để nhận ra ý nghĩa đích thực trong cuộc sống và kiến lập các mối quan hệ. Đồng thời, bà cũng tự hỏi rằng liệu sự yếu đuối có trở nên cái cớ xúc tiến mọi người cởi mở hơn theo những cách méo mó.
Bà nói rằng: "Sẽ rất hiểm nếu mọi chuyện bị hiểu lầm. Đối với các nhà lãnh đạo, những san sớt không nhằm mục đích phát triển con người hay công việc bị cho là yếu đuối."
Rachel Proffitt, một trạng sư, đã có ấn tượng rất tốt với CEO của Cooley LLP ở Palo Alto, California, đến nỗi cô đã trường đoản cú công việc ở các công ty luật để đến làm cho ông ấy. Cô kể lại, buổi trao đổi về cách nuôi dạy con với Joe Conroy, CEO của Cooley LLP, là "một trong những buổi trò chuyện cởi mở và thẳng thắn nhất" cô từng tham dự.
Cô nhớ lại những suy nghĩ của mình ngay sau buổi ăn tối trước nhất với ông ấy: "Đây là người đàn ông sẽ ngồi đây và chuyện trò với mình như một người thông thường."
Vài tháng sau, cô Proffitt đã cảm động đến rơi lệ trong một buổi họp với các đối tác của công ty khi ông Conroy kể lại giấc mơ can hệ đến đứa con trai cả. Những điều ông Conroy nói trong bài phát biểu thường niên đều hết sức xúc động, chả hạn như việc bố mất, nhằm giúp các viên chức cảm thấy gắn bó với nhau và với công ty hơn. Bài phát biểu năm nay của ông có chủ để về sống hết mình ở thì ngày nay.
Ông Conroy bộc lộ phong cách quản lý của mình theo kiểu "con người".
Ông nói: "Không gì quan trọng hơn sự thấu hiểu giữa người với người. Mọi người nghe bạn nếu họ tin bạn. Họ tin bạn nếu họ hiểu bạn."
Rand Fishkin viết blog về chứng mất ngủ, trầm cảm và các chủ đề ngầm khác khi còn làm việc cho Moz, một công ty chuyên về phần mềm marketing đặt tại Seattle. Cựu CEO Moz nói rằng sự cởi mở của ông đôi khi đã tạo ra một bước đột phá với các khách hàg nhưng thỉnh thoảng cũng làm rất lên sự lo âu trong nhân viên.
Ông Fishkin san sẻ những kinh nghiệm cá nhân chủ nghĩa trên blog và công khai một email nội bộ biểu đạt các vấn đề can hệ đến việc ra mắt sản phẩm chính mà Moz đang giám sát chặt đẹp. Ban đầu, điều này khiến Trevor Klein, người quản lý nội dung, thấy sốc nhẹ. Nếu người dưng đánh giá thấp công ty vì phô bày những mặt tội thì sao?
Ông ấy nói: "Phản ứng trước hết của tôi là... OK, cứ làm vậy đi. Hãy chuẩn bị sẵn sàng vì chúng ta hoàn toàn không biết công chúng sẽ phản ứng ra sao. Tuy nhiên, sự lo lắng ấy sớm nhạt đi và anh ấy cảm thấy sự cởi mở của ông Fishkin đã xây dựng nên một sự gắn bó khắn khít.
Ông Fiskin, người đã rời Moz vào tháng Hai vừa qua, dù vẫn là Chủ tịch HĐQT, nói rằng ông không hề hối. Ông cho rằng phản hồi từ bên ngoài với các chia sẻ của ông khá hăng hái.
Ông nói: "Trong lòng có chuyện gì ngấm ngầm, hãy cứ nói ra cho mọi người biết. Nếu tay của bạn run lên khi bạn định nhấn nút đăng san sẻ, bạn hầu như không muốn xem các phản hồi, email, và Twitter vào sáng hôm sau, ấy là lúc bạn chẳng còn gì để giấu diếm."
Minh Trang
Theo Trí thức trẻ/WSJ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét